bantingiadinhmoingay.com

Danh tướng Ngô Văn Sở - Phần 2

Sau khi đánh tan quân Thanh xong, Quang Trung trở về Phú Xuân, lại giao cho Ngô Văn Sở ở lại trông giữ hết thảy việc quân việc nước ở Bắc Hà. Trong đó có việc đối ngoại với phương Bắc là vấn đề quan trọng hàng đầu để tránh cơn tức giận của vua Càn Long nhà Thanh đang định mang binh mã tiếp tục cuộc chiến tranh với nước ta. Sau nhờ có Ngô Thì Nhậm, người “ làm chủ về giao thiệp với Trung Quốc “ , hai nước đã giảng hòa với nhau. Để tỏ tình giao hảo giữa hai nước, vua nhà Thanh mời mua nước Nam sang Yên Kinh dự lễ “ bát tuần khánh thọ “ (của vua Càn Long). Thế là một phái đoàn Việt Nam gồm 150 người, do Phạm Công Trị đóng giả vua Quang Trung, cùng với Ngô Văn Sở, Phan Huy Ích, Vũ Huy Tấn … khởi hành từ Bắc thành đi Yên Kinh. Tuy nhiên, việc Ngô Văn Sở cùng đi với “ quốc vương “ trong đoàn sứ bộ, đã làm cho Càn Long đặc biệt chú ý. Vì Càn Long biết rõ Ngô Văn Sở là đại thần trụ cột của Tây Sơn, lại đang trực tiếp trông giữ toàn quyền ở Bắc Hà. Về chuyện ta đưa vua Quang Trung giả sang Yên Kinh, triều đình Mãn Thanh cũng biết rõ song cứ vờ xem như là thật. Đương nhiên họ cũng hiểu rằng nhân vật chủ chốt nhất và có quyền lực nhất nằm trong đoàn sứ bộ này chính là Ngô Văn Sở. Do đó Ngô Văn Sở được vua nhà Thanh trọng vọng, ưu đãi khác thường. Sau khi vua Quang Trung mất, Ngô Văn Sở vẫn tiếp tục trấn giữ Bắc Hà, còn được thăng chức Đại đổng lý, tước quận công. Dưới quyền cai quản của ông, tình hình các trấn ở miền Bắc ổn định, đi dần vào nề nếp. Ông thường thi hành nhiều chính sách tích cực, xem trọng văn học, cho mở khoa thi để thu dụng kẻ sĩ, đặt chức Huấn khoa để xét hỏi kẻ gian trong châu huyện .. nên có uy tín rất lớn đối với nhân dân thời điểm đó.
Song cũng từ sau khi vua Quang Trung mất, triều đình Cảnh Thịnh lâm vào tình rạng lục đục, phân bè chia phái sát hại lẫn nhau. Có lẽ vậy mà Ngô Văn Sở đã bị đẩy đến cái chết thảm khốc. Năm 1795, ông bị tên Vũ Văn Dũng lập mưu bắt đưa về Phú Xuân, rồi vu cho ông có ý đồ mưu phản, đóng cũi nhốt đem dìm xuống sông Hương, thành phố Huế ngày nay.
TRUNG NGUYÊN – Báo Bình Dương – Số 1622 ( 2005 )
06/01/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *